Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký — bàn chân viết nên số phận
Năm 4 tuổi, một trận ốm cướp đi khả năng cử động của đôi tay cậu bé Nguyễn Ngọc Ký. Nhiều người nghĩ cuộc đời cậu sẽ dừng lại ở đó. Nhưng cậu bé ấy chọn một con đường khác: tập dùng đôi chân để làm những việc vốn dĩ chỉ tay mới làm được, trong đó có việc khó nhất — cầm bút viết chữ.
Không ai đếm được cậu đã làm gãy bao nhiêu chiếc bút chì, bao nhiêu lần chân mỏi nhừ, chữ viết ra nguệch ngoạc không thành hình. Nhưng cứ thế, ngày này qua ngày khác, những nét chữ đầu tiên cũng dần hiện lên rõ ràng. Rồi từ một cậu học trò "đặc biệt", Ký trở thành học sinh giỏi Toán được cả nước biết đến, thi đỗ đại học ngành Ngữ văn — một hành trình mà ngay cả người lành lặn cũng chưa chắc kiên trì nổi.

Nhưng có lẽ điều đáng nói nhất không dừng ở đó. Tốt nghiệp xong, thay vì chọn một công việc nhẹ nhàng hơn, ông quyết định trở về quê đứng lớp — làm thầy giáo. Một người từng phải vật lộn để viết được chữ đầu tiên, giờ đây lại là người cầm phấn (hay đúng hơn là kẹp phấn bằng chân) dạy chữ cho bao thế hệ học trò. Tiết dạy của thầy từng đạt giải cao trong các hội thi giáo viên dạy giỏi, và thầy được phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú vì những đóng góp bền bỉ suốt mấy chục năm đứng lớp.
Học trò của thầy không nhớ thầy vì những bài giảng đạo lý khô khan, mà nhớ vì cách thầy trò chuyện nhẹ nhàng, gần gũi như người thân trong nhà, khiến đứa trẻ nào cũng thấy được lắng nghe. Một người thầy đi lên từ nghịch cảnh, hóa ra lại hiểu học trò của mình hơn ai hết.
Điều khiến câu chuyện của thầy Ký sống mãi trong sách giáo khoa suốt hơn nửa thế kỷ không chỉ là nghị lực phi thường của một cá nhân, mà còn là hình ảnh một người thầy thực thụ — người biến chính nỗi đau của mình thành động lực để dạy dỗ, truyền lửa cho người khác.